“Lương tâm có mức giá bao nhiêu?” là mẩu chuyện nhân văn giúp chúng ta hiểu rằng, có tác dụng người có thể mất toàn bộ nhưng nhất cố gắng không được để mất lương tâm.

Bạn đang xem: Lương tâm giá bao nhiêu


*


Câu chuyện “Lương tâm có giá bao nhiêu?”

Hôm nay, xe đã bon bon điều khiển xe trên đường bỗng nhiên “khực” một cái rồi giới hạn lại. Lỗi rồi! Gã lái xe xuống đến bên vệ mặt đường vác nhì hòn đá to ngăn bánh sau lại rồi đưa vào gầm sửa xe. Loay hoay khoảng chừng hơn nhì tiếng đồng hồ đeo tay thì xong, gã lên xe nổ máy chuẩn bị đi tiếp.

Đúng dịp đó, tất cả một ông lão chăn bò sát bên đường chạy đến đập đập vào cửa ngõ xe nói khôn cùng to: “Này anh lái xe, anh tiến công rơi đồ gia dụng kìa”. Ông lão vừa nói vừa chỉ về vùng phía đằng sau xe, gã đoán ông lão nói tới hai hòn đá ngăn bánh xe cộ sau mà lại mình vác ra thời điểm nãy. Gã toét miệng cười nói vị vội yêu cầu quên mất. Nói vậy song gã vẫn cố kỉnh ý nhấn ga đến xe chạy đi.

Ông lão vừa xua theo vừa quát tháo to: “Anh làm cho người như thế à? Làm bạn phải tất cả lương vai trung phong chứ? Anh bỏ hai hòn đá to ở trên phố để cho những người ta…”

Những lời trách cư của ông lão chăn trườn bị vứt lại thuộc đám lớp bụi phía sau xe, gã cười thầm trong bụng: “Lương tâm có mức giá bao nhiêu tiền một cân?”

Chạy hơn trăm cây số vào thành phố, cho trạm kiểm tra của công an gã không còn sờ túi đó lại đến túi nọ nhưng lại mãi vẫn không kiếm thấy bản thảo lái xe đâu. Gã thừ người ra: “Giấy phép lái xe ví dụ là để trong chiếc ví da lúc nào cũng mang trong bạn mà, vậy sao lại tra cứu mãi nhưng mà không thấy?”

Cẩn thận ghi nhớ lại, gã mới chắc là cái ví da của bản thân mình bị rơi khi chui vào gầm nhằm sửa xe. Chũm là gã đành phải đặt xe lại trạm cảnh sát rồi call taxi quay trở về chỗ sửa xe dịp nãy.


Quảng cáo

Khi quay trở lại chỗ sửa xe, tìm khắp chỗ nhưng không thấy chiếc ví đâu, cũng không thấy ông lão chăn bò lúc ấy. Nhị hòn đá ngăn bánh xe đã làm được ai kia khuân vào ven đường, bên trên hòn đá dán miếng giấy có ghi mấy chữ xiêu xiêu vẹo vẹo “Muốn lấy lại giấy tờ thì buộc phải vác hòn đá này lên đồi”

Ôi trời! Hòn đá vừa khổng lồ vừa nặng cố này, còn ngọn đồi cũng vừa nhỏ vừa đốc, vác hòn đá này lên sao nhưng mà làm được! núm là gã kêu to: “Đừng bắt ép tín đồ ta như thế, cần từng nào tiền cứ trả giá đi!”

Khi gã vác hòn đá lên tới chân đồi thì thấy một cái mũ có kẹp một tờ giấy viết mấy chữ: “Đừng kể tới tiền, xin mời lên đồi”. Cố kỉnh là gã liên tục đi, được một quãng lại thấy tiếp miếng giấy ghi “Cứ vác đá lên đồi, các chuyện khác miễn bàn”. Cố gắng là gã thường xuyên đi không hề cách nào khác.

Bò mãi lên được cho tới đỉnh đồi thiệt không thuận lợi gì, ấy vậy cơ mà gã chẳng thấy bao gồm ai, ko thấy giấy tờ xe mà lại chỉ thấy một tờ giấy dán tường trên một thân cây yêu mong gã vác hòn đá theo hướng chỉ dẫn xuống phía dưới.

Xem thêm: Khói Xe Gồm Những Thành Phần Khí Thải Xe Máy, Khí Thải Xe Máy Là Gì

Xuống được bên dưới chân đồi vẫn không thấy giấy tờ chỉ thấy quanh đó tờ giấy yêu mong gã vác hòn đá tăng trưởng lại. Cứ thế, theo hướng dẫn của các tờ giấy gã vác hòn đá trải qua mấy quả đồi nhỏ, mệt tưởng bị tiêu diệt đi thì ở đầu cuối cũng tìm tòi cái bóp ví của mình để lên một nấm mèo mồ trơ trọi.

Giấy tờ đủ cả, tài lộc cũng không hề thiếu một xu. Dưới chiếc ví tiền còn có một tờ giấy viết: “Cái do này là do tôi nhặt được, bây giờ nó đang trở về với chủ của nó. Anh tất cả biết vì chưng sαo tôi lại bắt anh vác hòn đá đi một quãng con đường xa cho trước nấm mồ này không? Đâγ là tuyển mộ của con trai tôi. Một đêm hai năm trước, nó đi xe máy về đơn vị thì vấp buộc phải hòn đá của một kẻ nào đó không tồn tại lương tâm vứt ở trê tuyến phố nên bị ngã chết. Tôi gửi anh cho tận tuyển mộ của con trai tôi là mong mỏi anh làm rõ một đạo lý “Lương tâm có giá bao nhiêu ư? Lương trung tâm là vô giá, làm người rất có thể để mất đồ vật gi thì mất nhưng nhất thiết ko được để mất lương tâm!”