Bà ấy nói, vào đây ai cũng giống ai. Ông bà nào cũng khoe nhỏ giỏi, khoe con thành đạt dẫu vậy càng nói, càng khiến người khác tủi thân theo.

Bạn đang xem: Người mẹ cô đơn


 

Ảnh: đàn bà Việt Nam.

Thanh chổ chính giữa thân mến!

Ngồi lặng người nhìn gần như hạt mưa lâm vào tình thế tán lá kêu lộp bộp kế bên sân, lòng tôi nặng trĩu một nỗi cô đơn. Viết phần nhiều dòng này mang đến Thanh trọng điểm mà nước mắt của mình cứ ứa ra, đau thắt cả trọng tâm can. Người ta nói, mái ấm gia đình đông con là mái ấm gia đình có phúc. Vậy mà, tôi có những 3 người con cơ mà vẫn lạnh trong lòng.

Con cả của tôi năm nay hơn 40 tuổi, làm kinh doanh buôn bán tự do. Con gái thứ hai thì lấy ông xã xa, trước vài tháng về công ty thăm người mẹ một lần. Tôi ở cùng rất vợ ông xã thằng út và các cháu tuy vậy chắc do tuổi cao cạnh tranh tính, tí hon đau bị bệnh suốt, những con thấy phiền nên mới chuyển tôi vào viện dưỡng lão. Trong này thì đầy đủ, an toàn nhưng tôi thấy cô đơn lắm.

Năm ni tôi rộng 70 tuổi, mắc cái dịch khó ngủ rộng 30 năm rồi. Cuộc sống lúc nào thì cũng cảm thấy bi tráng và lo lắng. Trước 2 vợ ông chồng tôi chuyên cần làm ăn, mua được mấy miếng đất. Thuở đầu các bé hiếu thuận lắm, thấy mẹ khó ngủ nên chọn mua hết thuốc bửa rồi các loại trà thảo dược liệu giúp tôi ngủ ngon. Thấy chúng ngoan ngoãn, nên sau thời điểm ông nhà ra đi, tôi phân chia đất hầu như cho cha đứa nhằm chúng có vốn nhưng làm ăn. Thằng cả làm việc xa, tôi bảo tôi vẫn ở thuộc thằng út. Lúc ấy, đứa như thế nào đứa nấy vui vẻ và đều ao ước đón người mẹ ở cùng. Tôi mát ruột mát dạ.

Sau khi mọi giấy tờ thủ tục chia khu đất hoàn thành, quý phái tên mang lại từng đứa, thái độ của những con cũng cố kỉnh đổi. Thằng cả rất mất thời gian không trở về viếng thăm mẹ, phụ nữ cũng vậy. Tôi ghi nhớ mong, có nhắc đến là thằng út lại cực nhọc chịu.

Do già cả lại khó ngủ, buổi tối, tôi thường xuyên nghe đài, con dâu thấy ồn đề nghị bảo ông xã "tịch thu" của mẹ. Vậy là thân già đơn độc chẳng biết làm gì cho qua ngày. Thấy những cháu làm cho sai, tôi nhắc nhở thì bọn chúng lại khó chịu rồi nói: "Mẹ cứ để đàn con dạy các cháu!".

Tôi không hiểu nhiều hai vợ ông chồng con út thảo luận ra sao, vào buổi tối cuối tuần thấy những con họp nhau lại để bàn coi "mẹ sẽ ở nhà ai?". Chúng lấy nhiều nguyên nhân để đùn đẩy nhiệm vụ phụng dưỡng chị em già với cuối cùng, Thanh trọng tâm biết công dụng rồi đó, tôi được đưa đến viện chăm sóc lão. Thời gian chắc rằng là ở mang đến cuối đời. Tôi thấy bi quan lắm, tủi thân lắm.

Vào vào đây, tôi mới thấy các số phận. Người vào trước tôi sớm nhất cũng đã tại chỗ này được hơn 1 năm rồi. Bà ấy gồm con nhưng con ở nước ngoài, phải gửi người mẹ vào viện chăm sóc lão. Bà ấy nói, vào đây ai ai cũng giống ai. Ông bà nào thì cũng khoe nhỏ giỏi, khoe con thành đạt nhưng lại càng nói, càng khiến người khác tủi thân theo. Do chúng như thể nhau, hồ hết không thể trực tiếp âu yếm bố mẹ.

Bà thuộc phòng của mình vừa gọi smartphone về cho nhỏ trai, hy vọng chúng đưa cháu vào thăm bà dẫu vậy đáp lại những khẩu ca yêu yêu quý ấy là tiếng "tút ... Tút..." vang lên sinh sống đầu dây mặt kia. Chúng thậm chí còn chẳng nghe không còn câu người mẹ nói. Tôi quan yếu cười họ, bởi các con tôi đâu có hơn gì? gần như lúc không ngủ được, bà thuộc phòng lại vai trung phong sự: "Nhiều khi, tôi chỉ ao ước chết quách đi, rồi hotline điện đến chúng nó mang xác về. Ở đây cô đơn lắm!".

Tôi thấy lòng quặn lại lúc nghĩ về hồ hết ngày niềm hạnh phúc trước đây, gồm phải vì khi đó chưa chia gia sản hay không? cơ hội đó, bọn chúng còn quan lại tâm, hỏi han tôi. Giờ tôi vào đó gần 1 tháng rồi, ko thấy con, cháu đến thăm. Thanh trung khu ơi, băn khoăn tôi bao gồm chết ngơi nghỉ trong này không?

Một người chị em xin đậy tên

Thưa bà!

Là một người mẹ, chúng ta luôn mong muốn con cháu mạnh khỏe, học hành tấn tới, có cuộc sống tốt. Còn cuộc sống của bạn dạng thân, bậc làm bố mẹ đều tự nỗ lực cố gắng vượt qua. Bà mới vào viện dưỡng lão cần cảm thấy cô đơn, thấy ngày lâu năm dằng dặc trong những người xa lạ.

Xem thêm: Đường Pháp Vân Cầu Giẽ - Hình Ảnh Hiếm Thấy Trên Cao Tốc Pháp Vân

Đúng như bà nói, làm việc viện dưỡng lão có những y tá, điều dưỡng chuyên sóc, có những ông bà cùng tuổi thai bạn, bà hãy tìm thú vui của cuộc sống đời thường mới. Bà trao cho những con bên cửa, gia tài cả đời tích cóp với mong muốn các con bao gồm vốn làm ăn là tình ngọt ngào vô điều kiện. Thanh Tâm hy vọng sao ý nghĩ bị các con vứt quên, bất hiếu cùng với bà bởi vì đã rước hết rất nhiều thứ rồi vẫn không giày vò bà. Chúc bà lạc quan, sinh sống vui, sống khỏe bên những người bạn già gắn bó trong viện dưỡng lão.

Theo Thanh Tâm/Phụ nữ giới Việt Nam


Đưa bố mẹ vào nhà dưỡng lão

“Trẻ cậy phụ vương nhưng về già cậy ai” đã trở thành vụ việc nan giải khi vấn đề ở với bé hay vào viện chăm sóc lão vẫn còn đấy nhiều tranh cãi.