phongkhammayo.vn - Lời tỏ tình tôi bảo để dành từ ngày ở vườn cửa hoa Tường Vy nay cũng khá được 6 năm rồi, sắp tới tôi đã nói với em. Tôi nghĩ nếu như không đủ duyên nợ thì cửa hàng chúng tôi có thể không thể mối quan hệ giới tính nào nữa, cơ mà trước chính là trên tình chúng ta dưới tình cảm còn lúc này là tình yêu, tôi chắc chắn là như thế. Thời điểm này, đang đủ yêu thương cùng duyên nợ, tôi hy vọng em là người yêu của tôi, mong có một mối tình bình dị cùng với em.

Bạn đang xem: Tình yêu bình dị

***

Cách phía trên vài năm, và đúng là khi tôi vừa bước sang tuổi 17, tôi sẽ đem lòng yêu thương một cô nàng – bạn luôn ở bên cạnh tôi tự thời thơ ấu đến hết trong những năm tháng học cấp 3. Cùng với tôi, em là người khiến tôi mong được bảo hộ và yêu thương em thật lòng, trong đôi mắt tôi em gồm một vẻ đẹp nhất trong sáng, thuần khiết khác với bất kì một cô gái nào. Bởi vì vậy, đến bây chừ tôi vẫn còn đó nhớ em, phần đông kí ức về em, về năm 17 tuổi tôi vẫn mong muốn được một lần quay trở lại.

Hôm nay là ngày lễ hội Thất Tịch, ngày nhưng người đơn độc thường hay nguyện cầu để mình sớm có tín đồ yêu, bao gồm một mọt tình mà người ta mong muốn. Gần như năm Thất Tịch xuất xắc mưa lắm, nhưng bây chừ chiều rồi cơ mà chỉ thấy trời âm u thôi, ngồi cạnh cửa sổ nghe mấy bài xích nhạc Lofi tự nhiên và thoải mái thấy lòng bản thân trống trải rất kì, tôi vốn biết trong cân nhắc của tôi đã biết thành xâm lấn bởi hình trơn của em rồi.

Cứ như thế tôi đã nhớ về buổi chiều bi đát nhất vào kí ức năm 17 tuổi, em đã khước từ tình cảm của tôi. Chiều hôm đó sau khoản thời gian thi học tập kì I ngừng thì trời đổ cơn mưa, tôi thấy em đứng trú mưa dưới mái bít ở căng tin, em đưa tay ra đón các giọt nước đang nối nhau từ bên trên rơi xuống, đôi mắt em vô cảm nhìn theo chúng, bằng chừng đó cảm nhận tôi biết trong thâm tâm em như sẽ đổ vỡ.

Không ước ao phá vỡ cảm xúc hiện tại của em, tôi cụ ô đứng một chỗ thật lâu nhìn về phía em, cho tới khi em cù ra thốt nhiên nhìn thấy tôi thì mỉm cười cợt thật tươi khác hoàn toàn những gì tôi vừa thấy. Cửa hàng chúng tôi làm các bạn đã lâu tuy thế em lúc nào thì cũng giấu giếm nỗi buồn cho riêng rẽ mình, khoảnh khắc em như mẫu cây bị héo đùng một phát tươi tốt trở lại như vừa rồi tôi gần như thấy cả, đó là một trong vô số nhiều lần em hy vọng lừa dối xúc cảm với tôi.

*

Thấy em cười, tôi đi cho gần.

“An định tại chỗ này đến khi trời tạnh mưa luôn hả? Mưa bởi thế mà để ô trong nhà hả? Đúng là hậu đậu mà”.

Trước giờ, tôi vẫn luôn đóng vai một đứa bạn suốt ngày cằn nhằn, quở mắng như vậy. Cơ mà đâu lại vào đấy em chỉ cười trừ rồi nói.

“Biết Nam đến đón An mà, Nam sẽ không còn bỏ quên An đâu”.

Cô ấy nói như thể chắc chắn là lắm.

“An chờ tại chỗ này nãy giờ đồng hồ nè, chạy tự lớp xuống phía trên ướt nhèm rồi, nhưng mà phái nam này…”.

Thấy em ngập hoàn thành muốn nói gì đó. Tôi cười.

“Sao như thế nào cô gái? gồm định đi về không đây?”.

“Hôm ni An khá buồn, chưa ý muốn về công ty ngay giỏi là nhì đứa mình vào sân vườn Tường Vy đi bộ đi, dĩ nhiên giờ hoa đã nở đẹp lắm á”.

Tôi vờ vịt cằn nhằn thêm với ý định không đồng ý để trêu em.

“ Haiz, mưa do vậy mà bắt tín đồ ta đi dầm mưa không à, tất cả khác gì đi tắm mưa không chứ”.

An cũng không hề thua kém cạnh gì so với tôi, thuyết phục tôi đi bằng giọng nói líu lo, đùa cợt.

“Mưa mát mà, không đề xuất che ô đâu, sẵn luôn thể tắm mưa luôn. Sợ gì, giả dụ Nam ốm có An chăm sóc nè, nhưng mà nhỡ cả nhì cùng gầy thì cùng được ngủ học”.

Vừa nói em vừa kéo tay tôi đi về phía trước.

“Đi, đi thôi”.

*

Chắc chắn là số đông điều em nói với tôi thì thời điểm nào tôi cũng chấp nhận cả, mà lại khi trả lời em thì tôi bắt buộc giả vờ phủ nhận trước, phần nhỏ tuổi là để trêu em còn nhiều phần là tôi yêu thương cái cách em nũng nịu với tôi, vật nài thuyết phục tôi. Với tôi, em dễ thương và đáng yêu cực kì.

Đi bộ khoảng tầm chừng 15 phút thì nhì đứa tôi cũng cho được vườn hoa Tường Vy, quả thật em dự đoán hoa đang nở hết rồi, bao quanh khu vườn cửa chỉ toàn một màu sắc hồng.

“Nam coi này, hoa nở đẹp nhất chưa? tuy vậy mà nhớ tiếc quá bây giờ trời mưa to cần ít nhiều đã trở nên rụng xuống gốc rồi này”.

“Ừ, tiếc thật. Đúng là mưa làm hư hại đủ thứ”.

Ý của tôi lúc ấy là ước ao nói em cũng bị ai đó tạo nên trái tim mình hư hại đúng không?

“An gồm đem theo trang bị ảnh, nam chụp mang đến An vài tấm ảnh đi, rồi bọn họ cùng chụp để gia công kỉ niệm, ở đây đẹp mà”.

Cô ấy có vẻ hào hứng phải tôi đã nắm máy hình ảnh và tác nghiệp. Vốn dĩ tôi cũng chính là nhiếp ảnh gia của em, năm kia còn xuất xắc chụp hình ảnh bằng dế yêu cũ của tôi. Trước giờ chỉ tất cả em là bạn thân, là tín đồ tôi trân trọng tốt nhất nữa, yêu cầu trong chống tôi khắp nơi đều sở hữu những bức hình ảnh chúng tôi từ chụp.

Sau khi đi bộ một vòng quanh vườn, chụp đủ vẻ bên ngoài ảnh, trời thì vẫn không dứt mưa chỉ là mưa đã bé xíu bớt đi và chúng tôi thì cũng đã ướt hết. Nhận thấy chiếc chòi ở một góc trong vườn công ty chúng tôi kéo nhau vào đấy ngồi trú mưa vì đi tự nãy tiếng cũng đầy đủ mệt rồi. Tôi quan sát sang em, bây chừ thấy em có vẻ vui hơn, ngồi có được một chân ngắm những hạt mưa cất cánh bay trên số đông cành hoa xung quanh kia, góc nhìn em sẽ biết mỉm cười và cảm giác thoải mái hơn.

Thực ra, đối với tôi em là ái tình đầu nhưng so với em tôi không hẳn là tình yêu đầu của em. Tôi biết em vừa mới chia tay ái tình đầu của mình, không có bất kì ai đúng cũng không một ai sai chỉ nên không đúng thời điểm. Chưa lúc nào tôi hỏi em về chuyện yêu đương của em, tôi không thích biết vì chưng tôi cũng yêu em mà, mà lại điều nuối tiếc nhất của mình là ko kịp nói lời yêu em trước lúc em dìm lời yêu người đó.

*

Trong quãng thời hạn đó, tôi vẫn cứ để mọi chuyện ra mắt một cách tự nhiên và thoải mái nhất, tình thân của em tôi luôn tôn trọng với tình bạn của cửa hàng chúng tôi vẫn luôn nguyên vẹn như thế, không còn cách nào hoàn hảo hơn để giữ lại em mặt tôi bằng cách làm một người các bạn đúng nghĩa cả. Tôi đã nên trải qua phần nhiều ngày tháng đó với đầy đủ cung bậc cảm xúc, tất yếu là buồn nhiều hơn.

Hôm nay, thấy hình nhẵn em nhỏ dại bé đứng bên dưới mái bịt của căng tin với ngay bây giờ chúng tôi đã ngồi cạnh nhau, tôi cần yếu giấu giếm xúc cảm của mình. Tôi suy nghĩ tôi đang nói cùng với em tình cảm của chính mình dành mang đến em, tôi nhẹ nhàng hỏi.

“An bao gồm chuyện gì ảm đạm hả?”

Tưởng hình như em vẫn lẩn né câu vấn đáp với tôi, mà lại lạ thật hôm nay em cứ thản nhiên nói hết cho tôi.

“An chia ly rồi... An nghe nói... Người yêu mình năm 17 tuổi thường sẽ không ở lại bên mình đến cuối cuộc đời, đúng nam giới nhỉ?”.

“Đấy là lời tín đồ ta nói thôi, tình cảm là do hai tín đồ mà”.

“An chần chừ nữa, An nghĩ không có ai đúng cũng không ai sai, có lẽ rằng do sai thời điểm”.

“Vậy An bao gồm tiếc không?”.

“Không. An chỉ buồn, nhưng mà nốt bây giờ thôi, ngày mai vẫn lại khác mà. Cuộc sống của họ có người đến rồi sẽ có được người đi, cũng cảm ơn họ vì đã hỗ trợ An trưởng thành và cứng cáp hơn”.

Tôi đã nhìn thẳng vào đôi mắt em và nói thật rõ ràng, thực tình nhất.

“An này, Nam vẫn ở sát bên An”.

Em nghe dứt chỉ mỉm cười.

“Thật không?”.

*

Chúng tôi nhìn nhau thật lâu, vào mắt shop chúng tôi có hình ảnh của đối phương. Tôi biết em đã cảm thấy được tình cảm của tôi, cửa hàng chúng tôi đã cảm nhận được cảm xúc của nhau từ lâu. Cứ cố tôi tiến lại ngay sát em, cấp vàng ném lên môi em một nụ hôn, tôi cũng không kịp lấy kiêu dũng gì để gia công điều đó cả, chỉ do tôi không chống lại được với ánh mắt chúng tôi dành riêng cho nhau. Cũng không kịp để em nói điều gì, tôi lập tức nói.

“Nam ưa thích An, phái nam muốn chúng ta là tình nhân của nhau, được không?”.

An đầy đủ thông minh nhằm hiểu đông đảo lời tôi nói, cô ấy có lẽ rằng cảm thấy cấp vàng.

“Chúng ta đang có tác dụng bạn cực tốt mà, An rất quý Nam, trước giờ đồng hồ An chỉ thân tuyệt nhất với nam giới thôi”.

“Nếu hiện nay thay thay đổi mối quan tiền hệ, cả hai họ cũng đều tốt lên mà. Nam đã làm số đông thứ khiến cho An cảm thấy niềm hạnh phúc và dễ chịu nhất. Nam đang đi đến với cuộc đời An thì sẽ không là một trong những người đi qua cuộc đời An nữa, đã là một người yêu thương An cho tới sau cùng”.

Tôi đã thấy đều giọt nước đôi mắt trên má em, có lẽ rằng sau khi phân tách tay những lời này của tớ đã lay cồn trái tim em. Em ko nói gì hồi lâu chỉ quan sát thẳng vào hai con mắt tôi, rồi bỗng dưng ôm tôi.

“Cảm ơn Nam những lắm. Trước tiếng chỉ bao gồm Nam là giỏi với An độc nhất thôi. Cơ mà Nam này, chúng ta cũng có thể làm đồng bọn của nhau như vậy này không?”.

“An... Hãy mang đến Nam một cơ hội”.

“Tại thời gian này, chúng ta làm bạn của nhau đã thật tốt, tình các bạn của bọn họ là đúng bạn đúng thời điểm, nếu như là tình yêu bọn họ liệu bao gồm đúng không?”.

“Có lẽ An thấy Nam chưa đủ yêu thương? Vậy sau này, không phải thời điểm này, An có gật đầu đồng ý không?”.

“Không bắt buộc Nam chưa đủ yêu thương nhưng mà do chúng ta chưa đủ duyên nợ. Không nói trước tương lai dẫu vậy nếu đầy đủ duyên nợ chúng ta sẽ nỗ lực tay nhau”.

Tôi hiểu được nếu mình nỗ lực thì biết đâu về sau gần nhất hay xa nhất, trường hợp vẫn hợp thời điểm công ty chúng tôi sẽ trở thành tín đồ yêu. Tôi nói cùng với An đã để dành tình cảm này, để dành lời tỏ tình lần sau, mong muốn An đang đồng ý.

“Nam sẽ ngóng An”.

Câu nói sau cuối trước khi công ty chúng tôi cùng nhau từ vườn cửa hoa Tường Vy ra về.

*

Những ngày tháng sau đó, công ty chúng tôi vẫn mang lại trường và tan học thuộc nhau, trải qua trong thời gian tháng cung cấp 3 tươi sáng nhất. Với danh nghĩa là chúng ta thân, cửa hàng chúng tôi thân thiết rộng nữa, dỡ mở hơn, An không hề giấu tôi mỗi khi chạm mặt chuyện bi tráng nữa. Sau thời điểm thi tốt nghiệp thì shop chúng tôi học nhị trường không giống nhau nhưng vẫn là đôi bạn thân, không kè kè ở kề bên như hồi cung cấp 3 nhưng thời gian rảnh sẽ chạm chán nhau và gọi điện thủ thỉ thủ thỉ.

Bây giờ, mỗi cá nhân một thành phố, vì các bước nên shop chúng tôi tạm thời xa bí quyết nhau hơn, không thể những lần chạm chán gỡ tiếp tục nữa, chỉ gọi điện thoại cảm ứng và facetime nói chuyện, share về cuộc sống. Tôi vẫn hay bảo em.

“An này... Nếu như sau này còn có cơ hội gặp được người xuất sắc thì hãy tiến tới và quan trọng là nghe theo trái tim của mình”.

Ở đầu dây mặt kia, em cười tôi.

“ An biết rồi. An vẫn tìm một anh vừa xuất sắc vừa đẹp mắt trai nhé”.

“Được, độc nhất định bắt buộc hạnh phúc”.

Nhưng luôn ghi nhớ dặn em là tôi vẫn luôn dõi theo cuộc sống của em, bất cứ lúc nào em yêu cầu tôi sẽ có mặt. Tôi vừa cười cợt vừa nói.

“Nếu lúc nào An cảm xúc bị “ra rìa” thì nhớ phải gọi cho Nam đấy nhé, Nam đang “ra rìa” đón An”.

An cười khúc khích.

“Nói bắt buộc giữ rước lời đấy nhé, An vẫn luôn luôn đợi Nam”.

*

Mặc dù tôi bảo em kiếm tìm kiếm tình yêu tuy thế tôi vẫn luôn luôn sợ rằng mang đến một ngày em tìm thấy tình thương của mình, sợ hãi là bạn đó chưa phải tôi, tôi sẽ bi tráng chết mất.

Hôm nay Thất Tịch không mưa, tôi lưu giữ em, ghi nhớ cả lời em nói vẫn luôn luôn đợi tôi. Chắc bây giờ em đang dần một mình, ước ao gọi điện cho em nhưng lại lại ngập xong xuôi sợ bị cảm giác này chi phối. Hết tháng này tôi đã về hà nội tìm em, xa em càng lâu thì tình yêu của tôi lại càng béo hơn.

Xem thêm: Tích Trong Toán Học Là Gì - Diện Tích Trong Toán Là Gì

Lời tỏ tình tôi bảo nhằm dành từ thời điểm ngày ở sân vườn hoa Tường Vy nay cũng được 6 năm rồi, sắp tới tôi vẫn nói cùng với em. Tôi nghĩ còn nếu không đủ duyên nợ thì chúng tôi có thể không hề mối quan hệ nam nữ nào nữa, cơ mà trước đó là trên tình bạn dưới tình yêu còn lúc này là tình yêu, tôi chắc chắn rằng là như thế. Thời khắc này, vẫn đủ yêu thương thương cùng duyên nợ, tôi mong mỏi em là tình nhân của tôi, ý muốn có một tình ái bình dị cùng với em.