Cookies giúp cho bạn dùng website tác dụng hơn với nhận thông tin phù hợp. Khi có thể chấp nhận được tất cả, bạn đồng ý với biện pháp dùng Cookies được nêu trong trang thông tin về Cookies. Bạn có thể thay đổi chắt lọc này bất kỳ lúc nào.

Bạn đang xem: Viết nhân mùa vu lan: cám ơn mẹ vì mẹ là mẹ của con


*

Tố Yên sẽ gửi cho phongkhammayo.vn lá thư “Cám ơn bà bầu vì mẹ là người mẹ của con” nhắc về phần lớn mẩu kí ức từ bỏ thuở bắt đầu lọt lòng mẹ đến lúc cô đã xuất phát du học Mỹ. Đặc biệt là yên ổn đã chia sẻ với phongkhammayo.vn hầu hết vần thơ xúc cồn mà cha của cô đã làm khi cô còn vào bụng mẹ.

Chúng tôi vẫn sẽ liên tiếp nhận thư cho ngày 31.8.2012. Hãy gửi những xúc cảm của các bạn đến địa chỉ info
phongkhammayo.vn để tỏ bày những cảm xúc mà bạn muốn dành đến mẹ.Những bài bác được chọn đăng bên trên trangwww.phongkhammayo.vnsẽ được cửa hàng chúng tôi in ra cùng gửi về tận add bạn ước ao gửi tới chị em tại vn cùng một phần quà ý nghĩa sâu sắc từ phongkhammayo.vn. Cũng chính vì thế, các bạn nhớ ghi rõ họ tên và địa chỉ cửa hàng người nhận để công ty chúng tôi tiện liên lạc.

Các nội dung bài viết nhân mùa Vu Lan

Lần đầu tiên làm mẹ

Bàn tay em dềnh dang về

Đêm khuya con khóc nhè

Mi em tràn nước mắt

Nào câu hỏi thay tã lót

Nào việc bồng bế con

Em như thể chim non

Lần đầu vươn đôi cánh

Bộn bề bao gánh nặng

Đêm khuya giấc chẳng tròn

Thân em như chỉ còn

Niềm vui và tình mẹ

Sống xa quê hương, thi thoảng cơ hội một mình, tôi vẫn hay nhớ lại những bài thơ ba sáng tác khi tôi còn là một bé gái tí hon bắt đầu lọt lòng mẹ. Thời gian còn ngơi nghỉ nhà, bà bầu cũng hay đề cập tôi nghe về cái ngày xửa thời xưa ấy - đầy đủ ngày tháng nhưng mà tôi - đứa đàn bà đầu lòng của bà mẹ còn chưa biết nghe, biết đọc lòng mẹ, khuya nào cũng oe oe vòi bà mẹ dỗ dành.

Nhanh thật, xem qua rồi ngoảnh lại, tôi giờ vẫn là một thanh nữ hai muơi nhì tuổi, loại tuổi mà lại không ít các chị em đã lên xe pháo bông về đơn vị chồng, rồi nhiều khi đã sắp sửa đón nhận thêm một thiên thần bé bỏng nhỏ. Nhì mươi nhì tuổi, cũng là chiếc tuổi mà bà mẹ tôi lúc ấy đã để hồ hết cuộc vui, gần như tiếng cười cợt giòn tung của lứa tuổi đôi mươi qua 1 bên, để nhường chỗ mang đến một nhiệm vụ vĩ đại hơn tất cả: thiên chức làm cho mẹ. Nhìn lại mình, tôi không đến lúc chào đón cái vinh hạnh đó đề xuất thật thiết yếu hiểu được sự vất vả của mẹ. Chính cha cùng các dòng thơ đã chuyển tôi ngược dòng thời gian về với ngày thơ dại ấy - tôi nhìn thấy chị em rưng rưng lệ ôm tôi vào lòng dỗ dành, đôi mắt hằn rõ sự mỏi mệt bởi vì những đêm mất ngủ nhưng lại ngân ngấn hồ hết giọt lệ hạnh phúc…

Hai mươi mấy năm trời, tôi sẽ nghe, biết, thấy và thỉnh thoảng đã nếm được phần nào hầu hết vị đắng, cay, mặn mà người mẹ từng nếm trải từ cơ hội tôi chào đời.

Mẹ tôi không may mắn khi được hiện ra vào cái thời đất nước còn loạn lạc, ông bà nước ngoài còn nghèo, miếng cơm trắng manh áo thỉnh thoảng còn thiếu thốn chứ chưa kể tới việc học tập hành. Vị lẽ vậy, chị em cũng chẳng nên tuýp người thanh nữ có vị rứa trong thôn hội cơ mà chỉ là 1 trong người thiếu nữ bình thường, cũng yêu cầu bươn chải, lăn lộn với cuộc sống thường ngày để phụ ba tôi (một nhân viên cấp dưới nhà nước cùng với đồng lương ít ỏi lúc bấy giờ) nhằm nuôi nấng tôi và trong tương lai là em gái tôi – hai cục vàng của bà bầu như bà bầu vẫn thường xuyên nói vui. Nhìn chị em bây chừ, ở nhà cao cửa rộng, cuộc sống tuy không phú quý khấm hơi như fan ta mà lại cũng đầy đủ để call là nạp năng lượng chắc khoác bền, chắc không một ai dám nghĩ chị em tôi đã từng lăn lộn qua lừng chừng bao nhiêu chiếc nghề để mà lại sống, mà lại nuôi nấng hai bà mẹ tôi. Từ 1 cô người công nhân xếp xống áo đến người chào bán vé hội chợ, tự lúc chào bán chè đầu ngõ, cung cấp bánh canh cuối xóm cho tới lúc buôn bán từng viên kẹo, cuốn vở cho trẻ nhỏ.

Cuộc đời thăng trầm của người mẹ trong đôi mắt tôi hiện ra như một cuốn đái thuyết không nghe biết lúc nào sẽ có được hồi kết, cứ triền miên như thế với đầy rẫy hầu hết sóng gió của cuộc đời.

Tôi còn nhớ, lúc em gái tôi hiện ra được một thời hạn ngắn cũng chính là lúc tía bệnh. Trong đôi mắt của đứa trẻ lên năm, lên sáu, tôi vẫn rất có thể nhận ra bà mẹ tôi như ngày 1 hao mòn giữa mẫu dòng xoáy oan nghiệt nhưng mà ông trời đã trải thách. Vừa bắt buộc chạy ngược chạy xuôi lo cho ba, vừa đề nghị lo tìm tiền trang trải mang lại cuộc sống, song vai mẹ khi đó tôi tưởng như nặng trĩu tới cả đôi chân sẽ buộc phải ngã quỵ. Nhưng, chị em tôi đã kiên trì giấu đông đảo giọt nước đôi mắt vào trong để thay ba gánh vác cả một gia đình, vì bà bầu thương ba phụ thân con, người mẹ hiểu ba phụ vương con cần mẹ nhất. Đâu đã hết, từ bé dại đến lớn, nói theo cách khác chị em tôi đã không biết bao lần làm bà bầu khóc hết toàn nước mắt. Những đứa con nít luôn như vậy, như thế nào là nóng cao, rồi té, ngã, trượt, va chạm, rã máu, ở viện, hầu như ai cũng đã trải qua khi còn là trẻ thơ. Gần như lúc đó, mẹ luôn là người yếu đuối và mau nước đôi mắt nhất, bởi vì lẽ bao gồm tình thương nào dành riêng cho con to hơn tình mẹ?

Thật thế, hai chữ “làm mẹ” luôn nối liền với sự vất vả, lo lắng, cạnh tranh mà chỉ gồm tình yêu mến của một người người mẹ mới đủ lớn sẽ giúp vượt qua vớ cả. Như người mẹ tôi vẫn hay tâm sự, lúc bé còn phía trong bụng mẹ, chị em lo lừng khừng con có lành lặn chăng? Khi bé chào đời và đã chứa được giờ đồng hồ khóc oe oe, mẹ nôn nóng nhìn xem đôi mắt mũi miệng con gái có xinh không? Rồi bé đươc mười mấy tháng tuổi, bà mẹ lại muốn được tận mắt chứng kiến những bước đi chập chững đầu đời. Bé lớn thêm chút nữa, bà bầu lại yêu cầu dạy cho bé bập bẹ “ba ba bà mẹ mẹ”, conchậm nói hơn phần nhiều em nhỏ nhắn khác, người mẹ cũng sốt ruột không yên lòng. Còn ngày thứ nhất con mang lại lớp, chị em phập phồng lo sợ bé bỏng con gồm khóc nhè tuyệt không, rồi chưa biết con học hành có theo kip chúng bạn? Đã thế, từng kì thi đến, con hồi vỏ hộp một, bà bầu cả mười, hy vọng con thành công xuất sắc để bé vui, để mẹ tự hào…Và thời gian trôi, cho một ngày như thế nào đó, con gái phải đi lấy chồng, phải ra đi mẹ, người mẹ vẫn cầu ý muốn cho con chạm mặt được người bầy ông tử tế, yêu thương nhỏ thật lòng như tía thương mẹ. Chị em còn buộc phải dõi theo con, băn khoăn lo lắng cho con dài nhiều năm nữa cho dù con không thể ở cạnh mẹ hằng ngày như dịp xưa…

Thật vậy, tôi giờ đồng hồ đã cất cánh xa ra khỏi vòng tay của người mẹ mất rồi. Xa chị em đã hơn 1 năm trời, so với tôi như mười năm đằng đẵng cơ mà chưa khi nào tôi cảm xúc thiếu vắng tanh sự vồ cập của mẹ, dù cho từng ngày, sóng điện thoại cảm ứng chỉ kết nối hai người mẹ con tôi chừng mươi phút. địa điểm xứ tín đồ xa xôi, tôi thèm lắm mọi món nạp năng lượng mẹ nấu, thèm ly nước cam không con đường chua lè mẹ vắt mặc dù cho cam Mỹ tất cả vàng, có ngọt; tôi thèm được nũng nịu vòi mẹ gội đầu bằng nước nóng phần đông lúc lười biếng; thèm được bà mẹ khen chê white đen, khủng ốm, khía cạnh mụn tuyệt răng vàng;thèm và còn thèm các nhiều trang bị nữa…

Bỗng ghi nhớ lại phần đa câu hát trong bài “Nhật cam kết của mẹ”

Một ngày bé lớn, một ngày con khôn, một ngày nhỏ phải đi xa Mẹ,

Bước chân vững vàng vàng, trở ngại chẳng màng, biển khơi rộng trời cao nhỏ vẫy vùng,

Một ngày tự dưng nắng, một ngày tự dưng mưa, lòng bà mẹ chợt nhớ nhỏ vô bờ

Nhớ sao dáng hình, nhớ sao nụ cười, nhớ con từng khoảng thời gian ngắn cuộc đời...

Con gái là vậy, ko sớm rồi muộn, cũng trở thành có một ngày phải đi xa mẹ. Tôi hiểu được nỗi nhớ nhỏ chất chứa trong lòng mẹ với tôi cũng vậy, chưa lúc nào nguôi nỗi nhớ nhà, nhớ mẹ. Gìơ đây, khi tôi đã chẳng còn là một nhỏ bé con ngày làm sao hồn nhiên bên người mẹ nữa, tôi đã rất có thể sống từ bỏ lập và cũng bước đầu có những thành công nho bé dại trên con đường đời, tôi cảm thấy biết ơn bà mẹ vô cùng, cũng chính vì trên mọi ngả con đường tôi băng qua đều lấp ló hình nhẵn của bà mẹ tôi.

Xem thêm: Lừa Tiền Tỷ Chạy Việc Vào Nhà Nước : Không Được Nhẹ Dạ Cả Tin

Có lẽ rằng, nhì từ “Cám ơn” chẳng thể nào đủ để tôi phân trần lòng mình với người mẹ và hầu như điều mẹ đã hy sinh cho tôi vô số để tôi hoàn toàn có thể tóm gọn gàng sau nhị tiếng “cảm ơn”.